Tết và hoa, cho và nhận
Những gì đẹp nhất cứ kìn kìn xuôi, những gì khổ nhất, tội nhất cứ trèo lên mặt báo để ngược mà lần về cội nguồn! Một chút buồn trong ngày Tết có nên không khi ai cũng thích nói về những niềm vui? Có lẽ hơi thừa khi mở ngoặc rằng dù vui cách gì đi nữa cũng đang hiện hữu quanh ta hàng triệu nỗi buồn của cái nghèo miền núi cao, cái nghèo của miền biển sóng gió...
Mỗi mùa xuân bắt đầu bằng cái tết, cùng với tết là hoa. Khi những nụ hoa đào, hoa mai chớm nở, rung rinh trong làn mưa xuân trắng xóa làm ta nhớ đến câu ca cũ của "ngày xưa": Em nghiêng bên má/ Hứng giọt mưa rơi/ Em ngẩng nhìn trời/ Mưa xuân trắng xóa.
Cái khoảnh khắc của lúc "mưa rơi nhè nhẹ" ấy (hình như là lời thơ của Phạm Hổ), dường như là sự tích tụ đủ đầy của nhận và cho - có gì hạnh phúc bằng lúc được nhận và cho? Tết, nếu được "định nghĩa" theo cái lẽ tự nhiên khó hình dung nhất nhưng lại nhiều xúc cảm nhất đó là cơ hội,là cái nguyên căn của niềm vui, cái thức đợi của mơ ướcvề những gì chúng ta tin là sẽ có, sẽ đến...
Lượt xem: 35 Đọc thêm...






















