Bạn đang ở: Trang chủ Điểm báo Điểm báo

Điểm báo

Khi Mỹ "đu dây" ở Đông Nam Á

Tác giả: Rodney Jaleco

Philippines và Mỹ đang "đu dây" một cách thận trọng. Gần bốn thập niên sau khi buộc phải rút khỏi Việt Nam và 20 năm sau khi đóng cửa căn cứ Subic, người Mỹ đang cố gắng trở lại Đông Nam Á vì lo lắng trước những tham vọng của Trung Quốc trong khu vực.

Vòng hai cuộc đối thoại chiến lược giữa Philippines và Mỹ đã kết thúc cuối tuần trước. Đại sứ Jose L. Cuisia Jr. nhất trí đọc thông cáo chung cho ABS-CBN News nhưng từ chối trả lời các câu hỏi của phóng viên tại Đại sứ quán Philippine ở Mỹ. "Trong suốt cuộc hội đàm, Mỹ và Philippine đã tái xác nhận các cam kết thực thi Tầm nhìn Tuyên bố Manila thông qua một liên minh mạnh mẽ và rộng mở... Chúng tôi nhấn mạnh tầm quan trọng của Hiệp ước phòng thủ chung như là nền tảng cho liên minh... Chúng tôi nhất trí hợp tác sâu rộng trong vấn đề an ninh hàng hải", một phần thông cáo chung cho biết.

Theo tiết lộ của một quan chức tham dự cuộc họp thì, dấu hiệu có lẽ rất đáng lưu ý trong hội đàm là thậm chí Trung Quốc không hề được nhắc tên mặc dù có những cuộc thảo luận về vấn đề an ninh hàng hải. Tranh chấp ở Biển Đông dường như trở thành vấn đề nội bộ với Philippines.

Tuy nhiên, vị quan chức cho biết, ông "cảm nhận" thấy rằng, "hợp tác an ninh hàng hải" - cách gọi chuyện Biển Đông - là có liên quan, Mỹ dường như đánh tín hiệu cho thấy họ cần Philippines cũng giống như Philippines cần Mỹ bảo vệ trước sự trỗi dậy của Trung Quốc.

Lượt xem: 16 Đọc thêm...

   
   
   

Câu chuyện trí thức hay là bàn về trách nhiệm xã hội của những người hiểu biết


Giản Tư Trung
Bàn về trí thức hay bàn về vai trò của trí thức thực chất cũng chính là bàn vềtrách nhiệm xã hội của những người hiểu biết.
“Trí thức và vai trò của trí thức” hay “câu chuyện về trí thức” là một đề tài không mới, nhưng chưa bao giờ cũ. Đây cũng là một đề tài rất phức tạp và dễ gây tranh cãi, nhưng là một đề tài đầy ý nghĩa đối với bất cứ xã hội nào, trong bất cứ thời đại nào. Có rất nhiều góc nhìn khác nhau về trí thức, mỗi góc nhìn lại cho ta một cách hiểu về trí thức và vai trò của trí thức. Nếu ta có được nhiều góc nhìn về một vấn đề thì ta sẽ có cơ hội hiểu vấn đề đó một cách đầy đủ và sâu sắc hơn, vì khi đó không chỉ thấy “cây”, mà còn thấy “rừng”.

Trong phạm vi bài viết này, từ một góc nhìn, tôi cho rằng, trí thức là người có trí và luôn dùng cái trí của mình để góp phần thức tỉnh xã hội nhằm hướng mọi người đến cái đúng và cái đẹp.

Nếu ai đó “có trí” (sự hiểu biết) nhưng lại “không thức” (không thức tỉnh xã hội) mà để cho xã hội “ngủ” thì bị gọi là “trí ngủ”, chứ không phải là “trí thức”. Nếu ai đó thích làm cái việc của trí thức là “đánh thức xã hội” nhưng lại “thiểu trí”, “lệch trí” hay “vô trí” thì gọi là “trí dỏm” (cũng có học hàm, học vị nhưng đầu óc lại trống rỗng, hoặc cũng có chút hiểu biết nhưng hiểu biết đó lại thể hiện sự lệch lạc và ẫu trĩ). Và nếu ai đó “có trí”, “có thức”, nhưng “thiếu tâm” (thiếu động cơ trong sáng) thì gọi là “trí gian” (gian manh, xu thời, cơ hội). Cả 2 loại “trí dỏm” và “trí gian” đều là “ngụy trí thức”, còn “trí ngủ” là “trí thức vô trách nhiệm”.

Lượt xem: 34 Đọc thêm...

   

Từ Fukuzawa Yukichi nhìn về Nguyễn Trường Tộ


Nguyễn Cảnh Bình

Có thể nói, ở hai ông Nguyễn Trường Tộ và Fukuzawa Yukichi (Phúc-Trạch Dụ-Cát). Có  rất  nhiều sự tương đồng về thời đại, về đất nước, về tình hình thế giới bởi cả hai sống cùng trong một giai đoạn lịch sử. Từ thực tế trên, việc so sánh hai nhân vật lịch sử này, đồng thời cũng là những nhà tư tưởng về cải cách, mở cửa có thể mang lại cho chúng ta nhiều điều thú vị.

Những điểm tương đồng

Có thể nói, Fukuzawa Yukichi và Nguyễn Trường Tộ là hai người sinh cùng thời, và cả hai đều học rất giỏi. Điều thú vị nữa là hai người đều sinh ra từ một vùng đất có truyền thống, chứ không không phải ở thủ đô. Hai ông không xuất thân từ gia đình quá giàu có, nhưng cũng không phải ở gia đình quá nghèo.

Hai nước Nhật và Việt Nam ở thời mà các ông sinh sống thì cũng có một vài điểm tương đồng. Thí dụ như hai nước cùng đóng cửa với thế giới, nhưng bắt đầu bị các quốc gia phương Tây nhòm ngó.

Lượt xem: 23 Đọc thêm...

   

Hồn của nước

Tác giả: Cao Huy Thuần

Dù đêm tăm tối bao nhiêu, mặt trời vẫn lại mọc. Sự thực đó, thế giới đang thấy ở Myanmar. Nhưng có một sự thực khác nữa thế giới cũng vừa thấy qua con người của bà Aung San Suu Kyi: cường bạo đàn áp bao nhiêu, sức mạnh tinh thần vẫn thắng. Bà nói như thế từ lâu, nghe khó tin. Nhưng sự thực đã là sự thực. Ai cho bà sức mạnh đó? Cái hồn của nước bà. Cái hồn ấy, ai cũng biết: đạo Phật của bà.

Tất nhiên, bà còn có niềm tin mãnh liệt về dân chủ. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói ở đây. Tôi chỉ muốn tìm hiểu tại sao một nước theo Phật giáo nguyên thủy như Myanmar, trong đó các sư sãi thường ít lo lắng đến chuyện xã hội bằng chuyện tu hành bản thân, lại diễn ra những quang cảnh tấn công chùa chiền, bắt bớ tăng ni, làm như thử Phật giáo ở Miến Điện đã "dấn thân" tự bao giờ trong chính trị. Có thật thế chăng? Và nếu có liên hệ thì tôn giáo và chính trị đã liên hệ với nhau như thế nào trong lịch sử? Tôi không có tham vọng trả lời câu hỏi có tính nghiên cứu đó trong một bài báo xuân ngắn ngủi. Tôi chỉ xin kể, và kể rất giản lược, vài chuyện có liên quan đến câu hỏi đó để điểm lại quá khứ và suy đoán tương lai.

Chuyện đầu tiên mà tôi muốn kể là từ bao giờ dân tộc Miến Điện mang cái hồn ấy. Từ xa xưa. Và bởi vì quá xa xưa nên sự thực lịch sử nhiều khi trộn lẫn với truyền thuyết. Người dân Miến Điện kể rằng đức Phật đã đến đất của họ lần đầu bằng tóc của Ngài. Chuyện này có thật trong kinh. Sau khi đức Phật thành đạo và đang tĩnh tọa dưới cây bồ đề thì có hai thương nhân từ phương xa đi qua đó. Họ cung kính dâng thức ăn cho Ngài và xin quy y. Đó là hai đệ tử đầu tiên của Phật. Khi về lại xứ, họ xin Ngài vài sợi tóc để thờ. Nhà vua xây tháp để thờ tám sợi tóc. Tháp ấy bây giờ là ngôi chùa vàng danh tiếng Shwedagon ở cựu thủ đô Yangon.

Lượt xem: 22 Đọc thêm...

   

Lời nguyện của Thánh Mahatma Gandhi:

Lạy Chúa,

Xin cho con dám nói lên sự thật truớc kẻ mạnh và đừng nói dối để đuợc kẻ yếu tán thuởng.
Nếu Chúa cho con tiền bạc, xin đừng lấy đi hạnh phúc cuả con.
Nếu Chúa cho con sức mạnh, xin đừng lấy đi khả năng lý luận cuả con.
Nếu Chúa cho con thành công, xin đừng lấy đi đức khiêm nhu cuả con.
Nếu Chúa cho con đức khiêm nhu, xin đừng lấy đi lòng tự trọng cuả con.

Xin giúp con nhận biết đuợc khiá cạnh khác cuả sự việc,
và đừng để con kết tội những kẻ đối nghịch với con là phản bội,
vì họ không chia xẻ quan điểm cuả con.
Xin dạy cho con biết yêu thuơng kẻ khác như yêu thuơng chính bản thân mình.
Và dạy con phán đoán chính bản thân mình như phán đoán kẻ khác.
Xin đừng để con say men chiến thắng khi đạt đuợc thành công,
Và đừng để con thất vọng khi con thất bại.

Nhưng hãy dạy con nhớ rằng
Thất bại là thử thách đưa đến thành công.
Xin dạy cho con biết rằng lòng khoan dung là mức độ cao nhất cuả sức mạnh.
Và ý muốn trả thù là biểu hiện đầu tiên cuả sư yếu đuối.
Nếu Chúa không ban cho con cuả cải,
Xin hãy cho con lòng trông cậy.

Lượt xem: 15 Đọc thêm...

   

Trại Cờ Lau 711

Trại Bách Việt 2010

Jamboree SINGAPORE 2010

JAMBOREE APR 26

Kỷ yếu JAMBOREE APR 26

Trực tuyến

Hiện có 787 khách Trực tuyến

Giúp Ích các năm trước

Việt Nam tự điển

vietnamtudien