Chính khách gốc Việt khởi đầu “thời đại Obama” ở Đức?
“Tự hào về đưá con bị bỏ rơi”. Đó là tít một bài báo Đức tường thuật báo chí Việt Nam đón mừng thành công của Philipp Rösler vốn là một trẻ Việt bị bỏ rơi, như lịch sử thành công của đất nước mình, sau khi ông được bầu làm Chủ tịch Đảng Dân chủ Tự do FDP, Phó Thủ tướng, kiêm Bộ trưởng Kinh tế tại Đại hội Đảng trung tuần tháng 5, ở tuổi 38: có báo chạy tít “Vị Phó Thủ tướng chính cống người Việt của Đức”, có báo với đầu đề “Tương lai mới cho người Việt ở Đức” rồi kết luận, “thành tích của Rösler chứng tỏ cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã hoà nhập thành công”, có báo mạng đi xa hơn “Việt Nam là một đất nước đầy nhân tài, Philipp Rösler là một minh chứng”. Thực ra lý lịch Rösler được cha mẹ nuôi người Đức đón từ trại trẻ mồ côi lúc 9 tháng tuổi, chỉ ghi đơn giản sinh ngày 24.2.1973, tại Khánh Hưng, Việt Nam.
Có báo ghi Khánh Hoà, hoặc Sóc Trăng hay Ba Xuyên. Hồ sơ lưu trữ về ông cũng như hàng trăm thân phận trẻ bất hạnh thời chiến tại đây đã không còn; nên ngày, nơi sinh, đều không thể xác minh. Chỉ có thể khẳng định, Rösler khi đó được nuôi tại tu viện, Nhà Thờ lớn, thành phố Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng hiện nay; phóng viên Đức đã đến tận đây tìm hiểu. Trước kia, từ năm 1956 cho đến 1975, thành phố Sóc Trăng có tên gọi Khánh Hưng, tỉnh lỵ của tỉnh Sóc Trăng lúc đó gọi là tỉnh Ba Xuyên. Trước nữa, thời Pháp thuộc, tỉnh Sóc Trăng là một phần tỉnh Bạc Liêu. Tháng 2 năm 1976, tỉnh mới Hậu Giang được thành lập từ hai tỉnh Sóc Trăng và Cần Thơ cũ. Từ 26.12.1991, tỉnh Sóc Trăng được tái lập từ tỉnh Hậu Giang, với 28,9% người Khmer, còn thị xã Sóc Trăng được nâng cấp hành chính lên thành phố năm 2007. Sóc Trăng, tiếng Khmer nghĩa là kho bạc; Philipp Rösler là người Khmer hay người Kinh sinh ra từ kho bạc này, và thuộc bên nào trong cuộc chiến, vẫn còn là ẩn số! Tuy nhiên, dù người dân tộc nào, phe nào, theo điều §116, Hiến pháp Đức, người có quốc tịch Đức là người Đức, thì Philipp Rösler đích thực là người Đức, không phải người Việt, cũng như Tổng thống da đen Obama là người Mỹ không phải người Kenia – biểu tượng cho thời đại thế giới hội nhập, quốc tịch dâu thì có quyền và nghĩa vụ phụng sự quốc gia đó – đích phấn đấu, niềm mơ ước cho mọi tuổi trẻ, chí lớn, tài cao, dù xuất thân từ bất cứ dân tộc nào, thể chế gì, thuộc quốc gia nào trên thế giới, miễn có được hoài bão lớn lao đó.
Lượt xem: 510 Đọc thêm...

























