Sau bao tháng ngày chờ đợi, sau bao đêm trằn trọc mong mỏi không ngủ được, trại Bách Việt đã đến trong niềm hân hoan và thổn thức của biết bao con tim của những Hướng Đạo Sinh khắp mọi miền đất nước. “Từ khắp những phương trời, và muôn lối đi trong đời, gặp nhau trong tâm hồn Việt Nam sáng ngời”…Những chuyến xe khắp tứ phương đem những con người Hướng Đạo về với nhau nơi đất trại Đại Nam – Bình Dương. Cùng nhau xách những chiếc balo và vật dụng đi trại vào trong đất trại, lòng của tôi lại rộn ràng niềm vui khó tả. Vì ở Vũng Tàu nên đoạn đường đi cũng kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ. Nhưng sự mệt mỏi ấy đã tan biến hết khi tôi nhìn thấy những huynh đệ của mình đang giang tay chào đón cách nồng nhiệt. Dựng trại xong, tôi nhanh chóng hoà nhập vào không khí trại cùng bạn bè khắp tứ phương, cùng nhau cất lên câu hát yêu thương của trưởng Minh Duy – Đoàn Lý Thường Kiệt đã sáng tác : “ . . . . .Một trời đầy ánh sáng, Bách Hợp rọi đường.Lời thề nguyện trong tim, Bách Việt một lòng . . . . .” Lòng mong ngóng gặp những người bạn Hướng Đạo đã quen được trên Facebook hay đã chat với nhau trên YM - Những người bạn đã cùng tôi chia sẻ nỗi vui buồn đời Hướng Đạo và cho tôi biết thế giới đẹp biết bao! Tôi đã gặp lại cô bé thiếu sinh của Liên Đoàn Lý Thường Kiệt ngày nào,vẫn đôi mắt cận ấy, vẫn làn da ấy! Đêm đầu tiên nơi đất trại ấy tôi đã cùng một số bạn trong Đoàn đã tham gia đêm ngẫu hứng âm nhạc do lời mời của các Kha sinh Lý Thường Kiệt. Đó là một đêm thật sự đáng nhớ! Chúng tôi đã cùng nhau hát, cùng nhau gào thật to những ca khúc nhạc Rock, và rồi sáng hôm sau tôi phải vào Ban y tế xin thuốc vì đau họng.Hihihi. Nhưng điều đó càng khiến tôi vui và hãnh diện hơn nữa vì mình đã mang trong người một nhiệt huyết Hướng Đạo đáng để tự hào.
Sáng hôm sau, buổi khai mạc trại đã diễn ra hết sức hoành tráng và ý nghĩa sâu đậm. Từng lời phát biểu hào hùng của các trưởng, từng lời ca tiếng hát được cất lên để ngợi ca sự vững vàng của phong trào qua bao thế hệ lớp người và vượt qua biết bao sóng gió ngăn cách tình đệ huynh. Phần trình diễn lời tâm tình về Hướng Đạo của hai vợ chồng trong liên đoàn Âu Lạc đã làm tôi không ngớt xúc động. Họ đã thổi cho tôi ngọn lửa niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn của phong trào, và có lẽ đã đánh động tâm hồn sắc đá của mấy chú “áo xanh”. Lễ khai mạc diễn ra long trọng đã làm tôi nhớ mãi những giây phút khó quên ấy.
Đến chiều ngày 23/7, những trò chơi hấp dẫn, những làng nghề thủ công hấp dẫn đã thu hút sự chú ý của biết bao Thiếu sinh và Kha sinh. Vì thời gian trại bị rút ngắn lại nên trò chơi lớn không được như mong đợi, nhưng đó không phải là tất cả cho sự thành công của trại. Sự thành công của kì trại họp bạn Bách Việt được xác định bởi sự hy sinh to lớn của các huynh trưởng trong việc tổ chức ra kì trại thật ý nghĩa này, sự hưởng ứng nhiệt tình của gần 2000 con tim của các Hướng Đạo Sinh khắp mọi nẻo đường đất nước. Những tinh hoa khắp muôn nơi đã tụ họp về một mái nhà để vang lời ca chúc mừng 80 năm bền vững trên sóng gió bão bùng!
Giờ chia tay đã đến. Từng người con Hướng Đạo đã bồi hồi xúc động, từng giọt nước mắt đã rơi trên chiếc áo tím ấy - chiếc áo của tình huynh đệ Bách Việt! Lòng tôi đau nhói không thôi. Bữa cơm trưa hôm ấy cổ họng cứ như nghẹn lại, thực quản tôi dường như không còn vâng lời tôi nữa. Ăn bát canh rau tầng ô ngon thơm đến thế mà sao trưa hôm ấy nó trở nên mặn chát. Bước đi dường như lảo đảo trên con đường về tiểu trại bởi lẽ tôi đã quá buồn khi phải chia tay các anh chị em của tôi. Tôi dỡ lều xuống mà tay cứ run run như không muốn làm. Đất trại như kéo chân tôi lại vậy! Cầm trên tay những chiếc logo tôi đổi được mà lòng xao xuyến, bồi hồi những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy sẽ tan biến khi tôi trở về đất Vũng Tàu! Trước khi ra về, tôi đi bộ 2 vòng quanh đất trại để ngắm nhìn lần cuối những kỉ niệm nơi đây, nơi hội tụ của những huynh đệ cùng chung chí hướng cao cả. Chiếc xe lăn bánh chở chúng tôi ra khỏi khu đất trại. Dù rất buồn nhưng tôi phải cố cười, vẫy tay chào mọi người lần cuối. Chiếc xe đang chạy thì bị lún xuống cát, lần này thì tôi tin đó là cái duyên của Đạo Vũng Tàu với đất trại là có thật! Đất cát mà cũng có hồn nữa là. . .
Tạm biệt các anh chị em HĐS của tôi, tạm biệt những luyến lưu trong sáng của tâm hồn người Hướng Đạo về kì trại Bách Việt, tạm biệt những nụ cười thân ái nhất mà tôi đã được nhận từ các anh chị em, tạm biệt cái bắt tay kéo dài . . . . cả mấy phút của tôi và một nữ HĐS Đạo Phong Châu!
Cám ơn quý trưởng và các Tráng sinh đã đồng tâm, hiệp lòng tổ chức một kì trại họp bạn đáng nhớ trong đời. Cám ơn những gì mà tôi đã nhận được từ Bách Việt – kì trại họp ban toàn quốc đầu tiên mà tôi được tham gia sau trại Đội trưởng Cờ Lau VI – 2009. Tôi luôn tự hào là một Hướng Đạo Sinh Việt Nam!
“Ngày mới dô ta dô ta, ngời sáng dô ta dô ta. Đồng tâm vang danh mãi tên Bách Việt"
Hôm nay tôi đã trở về lại vùng đất nơi tôi đã sinh ra và lớn lên – nơi có bãi biển đẹp của đất nước, trở về với người yêu của tôi là sóng biển và bãi cát trắng quê hương, được gặp lại cả anh bạn gió và nắng nữa.Trở về lại với những trang vở Toán đầy ắp những công thức Lượng giác và những bài tập hóc búa. Một năm học mới đang đợi chờ, công danh phía trước đang mở cửa. . .Tương lai đang vẫy gọi tôi thực hiện ước mơ của mình - được là một sinh viên của một trong những trường Đại Học trọng điểm quốc gia.
Chúc các anh chị em HĐS và các trưởng luôn vui tươi, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống, vững tiến trên con đường Hướng Đạo rạng ngời! Chúc phong trào Hướng Đạo sẽ từng bước khẳng định vị thế trên dải đất hình chữ S! Chúng ta có quyền tin rằng một ngày không xa tới đây, phong trào Hướng Đạo sẽ được chính phủ Việt Nam chính thức công nhận. Đó là một giấc mơ đẹp và đáng đeo đuổi phải không? Hãy cùng tôi mơ về nó nhé bạn!(^-^)
Cảm nhận trại Bách Việt của Kha sinh Mai Nguyễn Quang Duy - LĐ Trùng Dương

























